Truyện ngôn tình cung đấu là những câu chuyện trong thời phong kiến được các bạn trẻ yêu thích. Dưới đây mình sẽ giới thiệu các tác phẩn ngôn tinh cung đấu đã hoàn hay nhất

1. Nghề làm phi 1, 2

Nghề làm phi

Nghề làm phi

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Độ dài: Tập 1 15 chương, Tập 2 14 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Trang Lạc Yên, Phong Cẩn

Review:

Xuyên không thành một phi tần nho nhỏ đã mất thánh sủng, Trang Lạc Yên tâm tâm niệm niệm sẽ hoàn thành tốt nghề nghiệp mới của mình – nghề làm phi – một nghề nghiệp vô cùng rủi ro, không thể từ chức, một là làm tốt, hai là chết. Một nghề nghiệp luôn phải phấn đấu vươn lên không ngừng, nhưng lại không được phép để con tim mình rung động. Bởi lỡ rung động rồi, là vạn kiếp không thể quay đầu…

Suy cho cùng, đã là nữ tử thì sẽ có một ngày già đi, lấy sắc tranh tình nhất định sẽ phải nhận kết cục sắc suy tình bạc, bởi Đế vương đa tình, hồng nhan chóng lụi, vậy thì nàng sẽ dùng lí trí này để thuần phục trái tim Đế vương.

Vẫn biết vận mệnh vô thường, Đế vương vô tình, nhưng Trang Lạc Yên nàng không sợ, bởi, trái tim trong lồng ngực nàng, mãi mãi chỉ thuộc về nàng mà thôi!

Từng mảnh đời lụi tàn trong cái nôi quyền lực và vinh hoa, thị phi và lừa lộc. Hoàng đế vẫn có nhiều mỹ nhân, hắn đối xử với nàng “đặc biệt” nhưng không bao giờ là “duy nhất”. Hắn tham luyến hơi ấm và “tình yêu” từ nàng, đâu có biết rằng tất cả là công cụ, là màn kịch để nàng đứng vững không hậu cung. Hoàng đế đáng ngưỡng mộ hay đáng thương hại? Hắn sống đầy ý nghĩa hay chỉ sáo rỗng và giả dối?

Đây là câu chuyện rất chân thật, “tình yêu” không đẹp đẽ hoa mỹ, không vĩ đại ghê gớm như trong tiểu thuyết. Đôi khi nó đáng buồn cười và châm biếm làm sao. Trang Lạc Yên không phải tín nữ, Phong Cẩn càng không phải thiện nam. Với những quy tắc đơn giản chính xác và trí thông minh nhanh nhạy, nàng có được cuộc sống như ý đồng thời bảo vệ được con tim. Trang Lạc Yên không bao giờ đau buồn, không bao giờ phải khóc, bởi vì Phong Cẩn sủng ái nàng và nàng không yêu hắn.

Tóm lại, đây là một câu truyện kén người đọc, không thích là điều dễ hiểu nhưng nếu bạn có thể follow tơi cùng thì sẽ nhận ra nhiều điều thú vị. Nam nữ chính rất chân thật, cung đấu cũng chân thật và rõ ràng, không phải kiểu thần thánh hoang đường gì cả. Những phi tần trong hậu cung rất đông đảo, mỗi người một kết thúc, một số mệnh nhưng họ đều khổ như nhau, đáng thương như nhau. Bạn sẽ rơi nước mắt vì những đóa hồng bạc mệnh này, là vị Hoàng hậu tỉnh táo kiên cường hoặc là Thục quý phi hiên ngang cao quý. 

2. Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún

Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún

Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún

Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc

Độ dài: 89 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Mạnh Tang Du, Chu Vũ Đế

Review:

Nữ chính Mạnh Tang Du là 1 phi tần được Chu Vũ Đế “rất sủng ái”, hắn sủng ái nàng với đôi mắt lạnh băng, tâm tồn khinh bỉ và mang suy nghĩ độc đoán kiêu ngạo của một vị vua. Hắn đem nàng làm một tấm mộc bao bọc cho sự sủng ái thật sự với Lương phi — người con gái hắn yêu. Tiếc là sự sủng ái thật sự đó của hắn lại làm cho Lương Phi bất mãn, nàng ta không hiểu được tại sao Chu Vũ Đế yêu nàng mà chưa phế hậu để lập nàng, nàng ta không rõ ràng tại sao Chu Vũ Đế yêu nàng mà lại dành cho Đức phi Mạnh Tang Du sự dung túng, sự sủng ái rầm rộ quá nhiều như vậy, tóm lại là nàng không cần sự sủng ái trong im lặng này nữa, ngoài tình yêu của hoàng đế, nàng còn muốn càng nhiều, và ông Trời cho nàng cơ hội…

Lương Phi không biết được để nàng có sự bình yên trong hậu cung, có được một mảnh trời riêng an bình sạch sẽ nơi hậu cung, Chu Vũ Đế đã phủng sát Mạnh Tang Du như thế nào, sự sủng ái của Chu Vũ Đế với Mạnh Tang Du như cái hồng tâm đỏ chói đang ra sức kêu gọi các phi tần khác tập trung phóng tên vào. Những bát canh tránh thai hắn ban cho nàng dưới cái mác thuốc bổ làm hại nàng đạp bước trên con đường vô sinh,… nàng biết hết, nàng cũng nhận.

Mạnh Tang Du xuyên qua từ lúc vừa sinh ra, nàng lớn lên trong tình yêu của cha mẹ của sự xa hoa và danh giá, là con gái của vị tướng tài ba với binh quyền và rất nhiều chiến công to lớn, cũng vì vậy mà nàng biết nàng sẽ phải vào cung làm phi, vì gia tộc mà trả giá, vì sự nghi kỵ của hoàng đế mà không hay ho. Nàng là người thông minh và lý trí, hiểu được tâm tư hoàng đế nên cũng sắp xếp chiến thuật cho mình và gia tộc. Trong ba năm Mạnh Tang Du vào cung, chiến thuật của nàng là đanh đá kiêu căng, sủng áp quần phương, nàng xinh đẹp như lửa, diễm lệ bức người, nàng biết hoàng đế sủng nàng để đem nàng làm lá chắn cho Lương phi mà hắn bảo vệ như trân bảo, có lẽ đến ngày hắn đưa Lương phi lên ngôi hoàng hậu cũng sẽ là ngày nàng chết hoặc bước vào lãnh cung với gia tộc suy tàn người thân chết hết.

Chu Vũ Đế yêu Lương phi, con gái của Thẩm thái sư — người mà hắn vô cùng tin tưởng, có thể nói ở trong hoàng cung này trừ cha con Thẩm thái sư và 1 người ám vệ thân cận thì hắn chẳng tin ai, ngoài Lương phi không còn ai là chân ái, cho đến ngày hắn bất tỉnh nhân sự, nhập hồn vào một con chó, sống với chó, ăn thức ăn của chó, bị đối xử như một con chó, và cứ thế vận mệnh run rủi cho hắn được Mạnh Tang Du nuôi dưỡng.

Cẩu hoàng đế từ ngày đó có tên mới là A Bảo, vì thường xuyên uống thuốc tránh thai nên Tang Du luôn mặc định đời này sẽ ko thể có con thành ra nàng rất yêu thương A Bảo, yêu và chăm sóc cho A Bảo như đang chăm sóc cho con cái của mình. Không xem A Bảo là con cún mà xem nó như một đứa trẻ, A Bảo làm thế giới của Tang Du trở nên phong phú, là một nơi kí thác tình cảm của bản thân mình mà không ngờ đó chính là Chu Vũ Đế.

A Bảo từ lúc ban đầu chán ghét nàng, chống đối nàng, hung hăng với nàng, dần dần biết được gương mặt thật của nàng, sự thông minh của nàng, cũng như sự khinh thường của nàng dành cho Chu Vũ Đế. Dưới lốt của một con chó, hắn biết được sự độc ác ghê tởm của những phi tần trong cung, sự độc ác xấu xa của người con gái hắn yêu, sự lạnh lùng vô cảm của đám hoàng tử công chúa con hắn.

Mỗi khi hắn dưới lốt con chó nhận được sự đánh đập, bức hiếp, đòn roi của đám người đó, hắn càng hiểu được hắn đã đối xử với Đức phi độc ác như thế nào, từng ngày trôi qua, từng ngày chung sống dưới sự bảo vệ và sủng ái của Đức phi, nhận ra được sự tốt đẹp ẩn dấu của nàng, hắn xấu hổ muốn chết, đau lòng muốn chết.

Mạnh Tang Du có thể nói là không bị ngược tâm, bởi vì nàng không yêu hoàng đế. Hoàng đế bị ngược tâm, bởi vì hắn yêu nàng. Hắn thay đổi, hắn sủng ái nàng, nàng không hiểu, nàng đề phòng. Hắn không thể nói với nàng hắn là A Bảo, hắn không thể thừa nhận hắn từng sống trong lốt chó, hắn chỉ ráng làm hết sức bảo vệ nàng, yêu nàng, bù đắp cho nàng. Mãi đến rất lâu về sau hắn mới nhận được lời xác nhận rằng nàng cũng yêu hắn. Có lẽ cái ngược lớn nhất của Chu Vũ Đế là bị Tang Du hờ hững, xem hoàng đế là một vị sếp cần phục vụ, không liên quan đến cảm tình.

Mọi câu chuyện cung đấu đều có một cái kết phổ biến nhưng không tưởng, đó là giải tán hậu cung, truyện này cũng vậy nhưng nó có lý, và có tình tiết bắt buộc phải giải tán, cái đó mời bạn đọc truyện sẽ biết, viết ra rồi thì mất hết thú vị.

Quyển truyện này nội dung mới lạ, hành văn phong phú chắc tay, tính cách nhân vật khá ổn, chủ yếu là miêu tả sự thay đổi của cẩu hoàng đế, cung đấu không nhiều, không khí nhẹ nhàng sinh động, khi đọc có cảm giác như đang xem phim TVB vậy đó, Chu Vũ Đế hẳn là vị vua bị cắm sừng nhiều nhất trong ngôn tình =)).

3.  Đấu Phá Hậu Cung

Đấu Phá Hậu Cung

Đấu Phá Hậu Cung

Tác giả: Kỳ thật ta là Tiểu Thanh Tân

Độ dài: 87 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Lục Khê, Hoàng thượng

Review:

Truyện “Đấu Phá Hậu Cung” kể về Lục Khê, ái nữ của Lục Gia – gia tộc đứng đầu Phủ Tổng Đốc Giang Nam cả 2 triều vua. Kiếp trước, gia tộc nàng bị tru di cửu tộc, chỉ có nàng còn sống. Sau khi được Lễ Bộ Thượng Thư Quý Thanh An cứu, nàng đã lấy thân báo đáp, dốc hết tâm tư và tài sản còn sót lại của gia tộc để giúp đỡ hắn.

Thế nhưng trong lòng hắn không có nàng, hắn chỉ như những nam nhân bình thường khác, đam mê sắc dục và sự mới lạ. Nàng yêu sai người, cũng trao lầm thân. Kiếp này nàng sống lại, mục đích là cứu gia tộc và trả thù hắn cùng tiểu tam của hắn.

Ý tưởng của Lục Khê rất giản đơn, nếu muốn bảo vệ được Lục phủ trong khi chưa biết về kẻ thù của mình, nàng chỉ có thể đứng ở vị trí cao hơn hắn. Nàng quyết định vào hậu cung. Hậu cung nguy hiểm thì thế nào? Nàng sẽ dẹp bỏ những chướng ngại để đi lên, để bảo vệ gia tộc. Hậu cung ba ngàn giai nhân, năm nào cũng bổ sung người mới, nàng cạnh tranh làm sao? Không sao, nàng sẽ thu được tâm hoàng đế, cho hắn đem nàng giâú vào trong tim.

Hoàng thượng à!  Người muốn đấu trí ư? – Thần thiếp nguyện theo ngài, đấu cả ngày đấu đến trên gường!

4. Mệnh phượng hoàng

Mệnh phượng hoàng

Mệnh phượng hoàng

Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn

Độ dài: 79 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Tang Tử, Hạ Hầu Tử Khâm

Review:

Nàng sinh ra với thân phận thứ nữ, con của một tiểu thiếp không được ai thừa nhận. Nàng lớn lên với trí tuệ và sự nhẫn nhịn để ẩn mình an toàn. Nàng tiến cung như một nô tì để có thể vươn tay bắt lấy vận mệnh, trả lại cho chính mình sự tồn tại vốn luôn bị phủ nhận.

Tràn ngập trong Mệnh Phượng Hoàng là những màn đấu trí có thể vắt kiệt sức sống của con người, nơi ấy, muốn sống thì phải mạnh mẽ, thông minh và cả nhẫn tâm. Cô gái nào khi mới vào cung mà chẳng ôm mộng ước, nhưng mà Hậu cung ba ngàn giai lệ, đã có bao người ôm hận ra đi mà còn chưa thấy mặt đế vương…

“Mệnh phượng hoàng”, rốt cục, có thể làm gì? Tang Tử chưa từng tin, nàng chỉ từng hận. Hận người cha chưa từng thừa nhận mình, hận những người chị chỉ coi nàng như nô tì, hận mười lăm năm chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đòn roi. Vậy nên nàng đấu tranh để có thể sống, để có thể chứng tỏ mình và rồi tình yêu đến.

Thẳng thắn mà nói, Tang Tử thực sự hạnh phúc dù hạnh phúc của nàng thực mệt mỏi, thực nguy hiểm giữa chốn cung đình, giữa bao mưu toan quyền lực… Nhưng có sao? Có một mục tiêu để hướng đến dù nó xuất phát từ hận thù, có một người để bảo vệ dù ban đầu chỉ lợi dụng nhau, có một người ở bên để trao đi niềm tin tuyệt đối vô điều kiện vẫn còn hơn là theo đuổi lời đoán mệnh mơ hồ.

Hoàng cung cũng có chân tình. Là chân tình trong trái tim thấu hiểu nỗi lòng quân vương thân bất do kỷ. Là chân tình trong tình yêu nguyện hy sinh cả tính mạng vì đối phương, chẳng màng đến quyền lực hay sống chết. Là chân tình bởi sự nhân từ và cả trân trọng những khoảnh khắc hiện tại quý giá từ một quá khứ khuyết thiếu quá nhiều tình yêu thương.

Yêu, đôi khi không phải là duy nhất, không phải là chiếm hữu, cũng không phải là sớm chiều bên nhau. Yêu là tin tưởng, và vì tin tưởng nên có thể bao dung, có thể thấu hiểu đến tận cùng, cũng có thể vai kề vai nhẫn nại chờ đến ngày có thể nắm chặt tay đi hết cuộc đời.

5. Làm sủng phi như thế nào

Làm sủng phi như thế nào

Làm sủng phi như thế nào

Tác giả: Nhu Mễ Hôi Hôi

Độ dài: 123 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Ôn Uyển, Hoàng thượng

Review:

Làm sủng phi như thế nào là truyện ngôn tình cung đấu sủng ngọt với yếu tố cung đấu không quá nặng nề, rất thích hợp với những bạn “hảo ngọt” mà không muốn đọc cung đấu quá rắc rối. Đại Tề quốc, Hoàng đế đăng cơ, mở kỳ tuyển tú. Giữa hàng trăm mỹ nữ xinh đẹp khác nhau, Ôn Uyển với vẻ ngây thơ, trong sáng đã vô tình lọt vào mắt xanh của hoàng thượng.

Nàng thuận lợi tiến cung, được Hoàng thượng sủng hạnh 7 ngày liên tiếp khiến hậu cung vô cùng chán ghét. Nhưng hoá ra, hoàng thượng lấy nàng cũng chỉ để làm bia đỡ đạn. Hoàng thượng muốn lấy nàng làm mồi câu để bắt thóp những hành động xấu xa của đám phi tần. Nhưng dần dần, mồi câu này lại quá sức đáng yêu khiến Hoàng thượng động lòng si mê.

Truyện có cung đấu nhưng so với các truyện cùng thể loại thì không thể kịch tính bằng. Tác giả tập trung làm nổi bật tình cảm giữa Ôn Uyển và Hoàng thượng nên mọi vật đều bị lu mờ. Hoàng thượng sủng Ôn Uyển đến tận trời xanh, vì nàng mà giải tán hậu cung ba ngàn mỹ nữ. Sự yêu thương của Hoàng thượng đã trở thành tâm điểm chính cho bộ truyện hết sức ngọt ngào trên.

7. Phượng Tê Thần Cung

Phượng Tê Thần Cung

Phượng Tê Thần Cung

Tác giả: Nhu Mễ Hôi Hôi

Độ dài: 123 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Ôn Uyển, Hoàng thượng

Review:

Lộ Ánh Tịch vì vận mệnh đất nước mà rời bỏ người nàng yêu nhất để gả làm phi của Mộ Dung Thần Duệ của Hoàng Triều. Hai người thù địch, nghi kị, căm ghét lẫn nhau. Sau nhiều lần ngầm tranh đấu, hai người đều hiểu họ ngang tài ngang sức, nếu càng đấu đá càng thêm thiệt. Vì vậy, họ đối xử với nhau mềm mỏng hơn. Trái tim cũng vì thế mà vượt ngoài tầm kiểm soát.

Phượng Tê Thần Cung hay được so sánh với bộ ngôn tình cung đấu Mệnh Phượng Hoàng vì hai cặp đôi đều túc trí đa mưu như nhau. Nhưng ở Phượng Tê Thần Cung, tình yêu của Ánh Tịch và Thần Duệ khó khăn hơn nhiều. Xuất phát điểm hai người họ là kẻ thù không đội trời chung. Vậy nên rất khó để họ dành niềm tin cho nhau mà không có sự nghi kị, dè chừng.

Tình yêu cũng vì vậy mà bị siết chặt trong những tính toán, mưu mô vô cùng ngột ngạt. Nhưng tình yêu giữa họ đủ lớn mạnh để không bị dìm chết trong thù hận mà vươn lên, hoá giải mọi hiểu lầm. Phượng Tê Thần Cung được viết đặc biệt lôi cuốn khiến độc giả được dịp thả hồn vào từng chương truyện, cùng khóc cùng cười với nhân vật. Truyện đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc.

8. Tiêu Diệt Hoa Đào Của Đế Vương

 Tiêu Diệt Hoa Đào Của Đế Vương

Tiêu Diệt Hoa Đào Của Đế Vương

Tác giả: Chu Nữ

Độ dài: 55 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Sở Dịch, Tân Cửu 

Review:

Nàng từ thời hiện đại lại vô tình được cơ hội xuyên không về cổ đại, vào xác của một phi tần, liệu nàng có thể làm quen với cuộc sống cổ đại hay không? Những âm mưu tranh giành sự sủng ái của vua liệu nàng có thể đối phó và vượt qua được hay không?

Nữ chính Tân Cửu khôn khéo nhưng cũng không đến mức quá thông minh đối phó được với các loại âm mưu dương mưu. Chị này có tính cách hơi giống với nữ chính trong truyện '9 giấc mộng xuân của nữ hái hoa tặc'. Trong quá trình làm nhiệm vụ tất nhiên vô tình khiến nam chính nảy sinh tình cảm với mình, cũng tận hưởng yêu đương nhưng vẫn ý thức sau khi kết thúc nhiệm vụ sẽ không gặp nhau nữa nên cũng không hoàn toàn trao tình yêu. Lúc anh hoàng cố tình tuyển tú làm nữ chính ghen chị cũng buồn nhưng vẫn mạnh miệng mắng anh là đồ ngựa đực, tự nhủ vì anh là ngựa đực, sau này hoàn thành nhiệm vụ thì đâu thể chỉ còn yêu mình chị, nên ủng hộ nam chính tuyển nhiều em ngực nở mông to dễ đẻ khiến nam chính tức hộc máu.

Nam chính Sở Dịch được miêu tả là 1 đế vương trẻ, vừa lên ngôi từ việc giết cha và hoàng huynh của mình. Anh này lạnh lùng, lòng dạ nham hiểm, mưu mô, bởi vậy dù có nhiều hoa đào nhưng cũng không có yêu thương thật lòng gì cho cam, cũng là anh lợi dụng tôi, tôi lợi dụng anh, ngay cả lúc đầu nữ chính tiếp cận cũng thăm dò, đề phòng rồi lợi dụng. Đừng nhìn tên truyện thì phán anh ngựa đực nhé, tuy là vua nhưng sạch cả tâm lẫn thân luôn, bởi vì sống trong cung nơi mà hại người không nhả xương thì đối với nam chính, nữ nhân là những người thủ đoạn xảo quyệt cần luôn đề phòng.

Trong quá trình hai người lợi dụng nhau, nữ chính nhiều lần vô tình làm nam chính dần cởi bỏ cảnh giác rồi yêu lúc nào không hay. Đến lúc phát hiện những điều lạ trong hành dộng của nữ chính cũng cam tâm tình nguyện bỏ qua, chỉ cần được ở bên nữ chính, nhiều khi còn cho là những hành động đáng yêu như thỏ con, yêu thương không hết.

9. Thượng cung 

Thượng cung

Thượng cung

Tác giả: Vân Ngoại Thiên Đô

Độ dài: 72 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Hạ Hầu Thần, Ninh Vũ Nhu

Review:

Nữ chính trong truyện cung đấu nhà người ta là được đường đường chính chính tiến cung/tìm cách tiến cung/bị ép tiến cung. Nữ chính trong bộ này vốn sống trong cung, khỏi cần tiến. Từ Thượng cung thành Tuyển thị, từ “nô tỳ” đổi thành “nương nương”. Nhưng làm nô tỳ mà được chưởng quản cả cục Thượng cung với ba trăm người dưới trướng, dự chính biến, thao túng hậu cung, so với làm một nương nương bạt nhược đến độ ai cũng có thể khi dễ, đối với Ninh Vũ Nhu mà nói, chính là bị bẻ gãy đôi cánh.

Nữ chính trong truyện cung đấu nhà người ta thẳng một đường thị uy kẻ dưới, chèn ép đồng nghiệp, làm khuynh đảo quân tâm, cuối cùng hiển hiển hách hách đến với hậu vị. Nữ chính bộ này thì sao? Bị Hoàng đế dìm đến không ngóc đầu lên nổi thì thôi đi, đi nịnh bợ Hoàng hậu không thành lại còn phải tìm đến Thái hậu, cũng không xong ~~~ khốn khổ lắm mới trốn khỏi cung được thì lại bị tóm về trong một nốt nhạc ┐( ̄∀ ̄)┌

Tóm lại nữ chính trong bộ này thảm không để đâu cho hết. Lúc ban đầu nàng chưởng quản Thượng cung lo cái ăn cái mặc từ A đến Z cho chủ tử, lại lớn gan dám câu kết với hậu cung lật đổ Thái tử. Thật ra nói là câu kết cũng hơi quá, chỉ là nắm Thượng cung cục trong tay thì khó mà tránh khỏi bị cuốn vào tranh đấu chốn hậu cung. Cái sai của nàng, cùng lắm chẳng qua là chọn nhầm chủ để theo mà thôi. Cuối cùng Thái tử vẫn lên ngôi, không mặn không nhạt ném cho nàng phong hào thấp nhất, biến nàng thành phi tần.

Nữ chủ bình thường làm người cũng không được tốt lắm, rơi vào tình cảnh như vậy ngay lập tức đã có kẻ đỏ mắt muốn trả thù. Nàng suy tính cẩn thận, cân nhắc một vòng hậu cung, cuối cùng quyết định làm tay sai cho Hoàng hậu. Một, Đế hậu tình cảm tốt đẹp, địa vị của Hoàng hậu vững chắc, nương nhờ nàng ta nhất định có thể làm kế sách lâu dài. Hai, Hoàng đế không vừa mắt mình, khẳng định sẽ không khiến Hoàng hậu ghen, hoàn hảo!

Chính là nàng không nghĩ tới, liều mạng một hồi mới khiến Hoàng hậu dần tín nhiệm, nay chỉ cần Hoàng đế ở giữa ly gián một chút, giả vờ sủng ái nàng một chút, Hoàng hậu liền nổi điên lên muốn dồn nàng vào chỗ chết.

Chính là không nghĩ tới, Hoàng đế vốn đã biết nàng từ rất lâu rất lâu khi trước, từ những năm tháng thiếu thời khi nàng hãy còn là tiểu thư phủ Ngự sử đại nhân…

Nàng cho rằng mình sống trong cung mười năm, đóng kịch đủ hay, nhưng hắn đã sống trong cung cả đời, chút tuồng này có gì qua được con mắt hắn?

Tính tới tính lui, từ con gái đại thần có thân phận cao quý, rơi xuống làm cung tỳ bị phạt quỳ trong tuyết giặt xiêm y, mười năm chật vật đi lên được vị trí thượng cung, lại rơi xuống địa ngục một lần nữa… Sự tàn khốc của hậu cung khiến con người ta biến chất, chỉ còn lại ích kỷ, toan tính, nghi kị. Cho đến tận cuối truyện, khi Hoàng đế xông vào căn nhà chứa thuốc nổ để cứu nàng, bất chấp tính mạng, nàng vẫn còn cho rằng hắn đối tốt với nàng chỉ vì hiệp nghị kia, chỉ vì có qua có lại lợi dụng lẫn nhau, đóng kịch trước mặt nhau.

Làm gì có ai đóng kịch đến tính mạng cũng không cần như hắn?

Nam chủ có thể không phải là người tốt. Đối xử với nữ chính chẳng ra gì, còn có hậu cung ba nghìn giai lệ. Bị kẻ thù bức ép đủ đường, không cứu được ân nhân, không bảo vệ nổi người trong lòng.

Ninh Ngự sử cứu hắn lúc nguy nan, lại mang đến họa diệt môn. Người khác bức hắn phải ban chiếu giết cả nhà ông ấy, hắn bất lực. Ninh Vũ Nhu trở thành con gái tội thần, biếm làm cung tỳ, hắn lại phải dằn lòng vờ như không quen biết, để không đem đến tai họa cho nàng nữa.

Mười năm trả giá nhiều như vậy, thứ duy nhất hắn còn giữ được, chỉ có sơ tâm với người nọ mà thôi.

Là một bộ ngôn tình cung đấu, ở Thượng cung, phần đấu chưa chắc đã xuất sắc lôi cuốn bằng những bộ nổi tiếng như Chân Hoàn, Họa quốc… nhưng phần tình, đã đủ ngũ vị tạp trần chốn nhân gian.

10. Thứ nữ sủng phi

Thứ nữ sủng phi

Thứ nữ sủng phi

Tác giả: Nhất Tiểu Bình Cái

Độ dài: 72 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Phong Thành Vũ, Lý Viên

Review:

Cái tên nói lên tất cả, câu chuyện là hành trình từ một thứ nữ không địa vị trở thành sủng phi duy nhất đương triều, hành trình biến “dưa leo công cộng” thành món “salad rau trộn”. 

Nữ chính Lý Viên, người cũng như tên, từ khuôn mặt đến dáng người đều tròn tròn, da trắng nõn nà, đôi mắt long lanh sáng ngời. Ở thời đại này nhan sắc ấy chỉ được xem là bình thường, vậy nhưng lại hợp mắt chú ngựa giống quàng thượng mới khổ.

Về phần nam chính mục tiêu chính trong cuộc sống của Phong Thành Vũ là  trở thành “Thiên cổ minh quân”, tất cả tính cách cùng tố chất đặc biệt đếu phù hợp là một vị hoàng đế tốt, nhưng mà ngồi trên ngôi vị hoàng đế vẫn không yên ổn vì bị nhóm ngoại thích nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, vì xét cùng với lý do đơn giản chỉ vì: “Hắn không có con trai”

Còn đối với Lý Viên: không tài không sắc, không gia thế chỉ là một thứ nữ nho nhỏ, chỗ có thể kiêu ngạo giữa đám hoa thơm cỏ lạ, độc sủng lục cung, dựa vào là ly do đơn giản chính là nàng: “Có thể sinh”

 11. Họa Quốc

Họa Quốc

Họa Quốc

Tác giả: Thập Tứ Khuyết

Độ dài: 27 chương

Trạng Thái: FULL

Nhân vật chính: Trầm Ngư, 

Review:

Nhân vật chính của Họa Quốc là Khương Trầm Ngư, con gái thứ hai của Hữu Thừa Tướng Bích Quốc Khương Trọng. Có thể nói, cô là người con gái tài sắc vẹn toàn nhất Khương gia, có sắc đẹp, có tài năng và cũng không kém phần thông minh, sắc sảo. Khi mới vào truyện, cô chỉ mới mười lăm tuổi. Thiếu nữ độ tuổi ấy vẫn còn đầy mơ mộng và hoài bão. Cô đem lòng ngưỡng mộ công tử Cơ Anh của Cơ Thị – một trong tứ trụ của Bích Quốc (Vương, Cơ, Tiết, Khương) và cả hai người họ đã được hứa hôn với nhau.

Mọi việc tưởng chừng tốt đẹp, nhưng gần đến ngày thành thân, đế vương Chiêu Doãn của Bích quốc ra thánh chỉ, chọn ngày Khương Trầm Ngư tiến cung. 

Cô vì lợi ích của gia tộc, tuân thánh chỉ tiến cung, nhưng không chịu yên phận làm một phi tử của đế vương. Thế nên, cô thỉnh cầu được trở thành mưu sĩ của Chiêu Doãn. 

Nếu như đã không còn cơ hội để đến với Cơ Anh, cô quyết phải cố gắng để được đứng ngang tầm với người. Nếu công tử Cơ Anh là cánh tay phải, cô sẽ là cánh tay trái của Đế Vương.

Chỉ không ngờ rằng, cô gái bé nhỏ, ngây thơ, thiện lương ngày nào lại chính là người thay đổi thế cục của tứ quốc Yên, Bích. Nghi, Trình, hô phong hoán vũ.

Người đời chỉ có thể thở dài: “Họa quốc là đây.”

Khương Trầm Ngư, như đã giới thiệu, là một cô gái. Thế nhưng bạn chẻ không muốn nhắc đến cô như “Nữ chính” mà lại dùng “Nhân vật chính”. Đơn giản là vì, theo cảm nhận riêng thì Họa Quốc vốn không có “Nữ chính” và “Nam chính”. Tất cả mọi sự việc xảy ra đều chỉ quay quanh Khương Trầm Ngư. Cô là cái tâm của truyện nhưng lại không phải là người một tay tháo túng mọi chuyện. Cái hay của Khương Trầm Ngư không phải vì cô là người đẹp nhất, không phải vì cô là người thông minh nhất, cũng không phải là người tài hoa nhất, thế nhưng cô lại là người hội tụ tất cả những điều ấy. 

Nói đơn giản thì bạn chẻ thích Trầm Ngư. Cô luôn tính toán thiệt hơn cho bản thân nhưng không phải là một người luôn đặt lý trí lên hàng đầu. Nếu như vậy, cô đã không một mực theo đuổi một mối tình đơn phương với Cơ Anh, vị công tử tài hoa hơn người của Cơ Thị. Cô thông minh, nhưng dù vậy, cô vẫn là một cô gái mới chỉ mười lăm tuổi, và chính vì thế, nhiều lúc cô cũng bị hoảng loạn bởi những âm mưu mà bản thân không thể ngớ tới. Cô thiện lương, nhưng không vì vậy mà thiếu quyết đoán. Cái gì cô đã quyết làm thì sẽ làm cho đến cùng. Nhiều lúc bạn chẻ nghĩ, cô là người duy nhất có thể nghĩ ra được kế sách vẹn toàn, ít tổn thương đến người khác nhất.

Về chuyện tình cảm, bạn chẻ chả trách gì cô việc cô cố chấp yêu Cơ Anh. Cô yêu đấy, nhưng lại không ép buộc và không quá đáng. Tình yêu của cô là tình yêu đơn phương và thầm lặng. Cái “thằm lặng” ở đây không có nghĩa là cô không bộc lộ rõ tình cảm của mình mà là vì dù biết người không thích mình, cô vẫn ở bên chăm sóc, bồi bạn, không đòi hỏi them bất cứ điều gì. Chỉ là mong ”ngày một tiến gần đến chàng thêm một chút”.

Nói về Cơ Anh, mặc dù ngay chính tác giả cũng cho rằng anh là Nam chính của cả truyện, nhưng ấn tượng của bạn chẻ về vị Công tử này không nhiều. Nếu có, thì có lẽ là ấn tượng nhiều hơn với Cơ Anh trước cái đêm định mệnh, khi anh quyết cùng cao chạy xa bay với người mình yêu, rốt cuộc mở cửa ra lại thấy cả gia tộc Cơ thị quỳ mọp dưới chân mình mà gào lên: “Công Tử! Công tử… không thể đi!”. Có lẽ đó mới là nhân vật nam chính của Thập Tứ Khuyết. Đó mới là Cơ Anh.

Cơ Anh tài hoa, thông minh, lại có phần giảo hoạt, được phong làm Kỳ Úc Hầu của Bích Quốc. Nhưng cũng chính vì quá cao xa như thế, nên chỉ có thể để người ta ngắm nhìn mà trầm trồ, ngưỡng mộ, không thể với tới. Mà một người như vậy, thực chất lại khó khiến người khác ấn tượng nhất. Có thể nói, con người như Cơ Anh chỉ có thể lấy làm hình mẫu chứ tuyệt đối, không thể là một người than cận, là một người có thể bầu bạn.

Với bạn chẻ, Cơ Anh thật ra đã chết từ cái đêm ấy. Cơ Anh xuyên suốt mạch truyện thật ra chỉ là một cái xác không hồn, mệt mỏi chống lưng cho cả gia tộc. Trông thấy người mình yêu nhưng lại không thể nhìn nhau, chịu đựng bao nhiêu dồn nén chỉ vì một chữ “Nợ”.

Nói đi cũng phải nói lại, về mặt tính cách, bạn chẻ không ấn tượng với Cơ Anh, nhưng về mặt tình cảm, bạn chẻ lại khâm phục mối tình của nhân vật này. Từ đầu đến cuối, anh vẫn một mực chung tình, cho dù sau này phải xem người con gái ấy như một người xa lạ.

Chọn Cơ Anh để nhắc đến, thay vì những nhân vật nam khác trong truyện, có lẽ bởi vì anh là người có tầm ảnh hưởng lớn nhất đến Khương Trầm Ngư, là người dẫn đến những quyết định và những thay đổi trọng đại nơi cô. Chính anh là người khơi lên long quyết tâm và dũng khí của cô. Thế nhưng, thay vì như những nhân vật khác có cá tính riêng, anh lại khá mờ nhạt. Nếu như Tiết Thái thong minh, kiêu ngạo, Hách Dịch thoải mái, phong lưu, Chương Hoa quái dị,… thì anh lại quá bao quát. Nhưng nếu nói, nhân vật nam nào có tầm ảnh hưởng đến các nhân vật khác nhất trong truyện, thì có lẽ cũng chỉ có duy nhất Cơ Anh.

Họa quốc gồm 2 tập, đâylà một trong những cuốn tiểu thuyết xuất sắc nhất của Thập Tứ Khuyết, với bối cảnh cổ trang, đấu trí tranh giành quyền lực, kịch tính và hấp dẫn.

Bộ Thứ Nhất: Tiến Cung

  1. Hồi Thứ Nhất: Trầm Ngư
  2. Hồi Thứ Hai: Khởi Chiến
  3. Hồi Thứ Ba: Duyên Lỡ
  4. Hồi Thứ Tư: Hoa Trong Gương

Bộ Thứ Hai: Đến Trình Quốc

  1. Hồi Thứ Năm: Hoa Tai
  2. Hồi Thứ Sáu: Đến Trình Quốc
  3. Bộ Thứ Ba: Loạn Khởi
  4. Hồi Thứ Bảy: Loạn Ở Trình Quốc
  5. Hồi Thứ Tám: Đậu Đỏ