Trong tất cả cốt truyện ngôn tình thì chuyện tình yêu của những người thân quen từ nhỏ, nhìn nhau lớn lên, cùng nhau trưởng thành là chuyện tình ngọt ngào và đáng yêu nhất. Bởi vậy, dù fan ngôn tình sủng hay ngược chắc hẳn đều đọc qua truyện thanh mai trúc mã một lần và sống trong những khoảnh khắc vui tươi, dịu ngọt ấy.

1. Đều tại vầng trăng gây họa 

Tác giả: 11 Giờ Phải Ngủ

Độ dài: 123 chương 

Nhân vật chính: Chu Tự Hằng, Minh Nguyệt

Đều tại vầng trăng gây họa

Đều tại vầng trăng gây họa

Review truyện Đều tại vầng trăng gây họa 

Chu Tự Hằng là cậu bé không có mẹ. Bố cậu là một trong những thương nhân thành công nhất nhưng ông cũng vô cùng phong lưu. Mẹ Chu Tự Hằng là ai không ai biết, cậu bé được đưa về từ đồn cảnh sát, cả thành phố đều biết.

Chu Tự Hằng lớn lên cùng bảo mẫu và ngời giúp việc. Những năm tiểu học cậu là học sinh đứng đầu lớp, là tấm gương tiêu biểu của trường. Nhưng cấp 2 cấp 3 Chu Tự Hằng là học sinh cá biệt, là Tung Hoành ca chỉ giỏi đánh nhau nhờ bố tài trợ cho trường mới được đi học. 

Bố của Chu Tự Hằng có lẽ không phải là người bố tốt nhất, nhưng ông yêu Chu Tự Hằng nhất, chỉ là ông không có thời gian cũng chẳng biết thể hiện. Ông không trách mắng khi cậu đánh nhau, khi nộp bài trắng, mọi điều ông làm, mọi suy nghĩ của ông đều liên quan đến người ông yêu thương nhất.

Bên cạnh Chu Tự Hằng còn có thanh mai cô vợ nhỏ xinh xắn và ngoan ngoãn cùng lớn lên với cậu, đắp cho cậu người tuyết giống bố cậu vào đêm sinh nhật để cậu bớt cô đơn. Là người con gái mà Chu Tự Hắng có thể: "Vì em, anh trở thành một người tốt hơn.”

2. Anh đây cóc Sợ Vợ

Tác giả: Bán Hạ Lương Lương

Độ dài: 60 chương + 7 ngoại truyện

Nhân vật chính: Sở Tiểu Dư,Cố Thần

Anh đây cóc Sợ Vợ

Anh đây cóc Sợ Vợ

Review truyện Anh đây cóc Sợ Vợ

"Sở Tiểu Dư, ngày nào gặp phải cậu thì lần đó tôi đều mất mặt. Cậu đừng được voi đòi tiên" Anh vừa nói vừa tức giận, không ngờ cô lại đốt tóc anh, hơn nữa là bộ tóc mới làm.

"Cậu nói gì?" Cô từ từ ngẩng đầu lên, dáng vẻ đáng yêu tinh nghịch, bỗng nhiên nâng mặt anh lên hôn vào cằm.

"Không...không có gì?" dứt lời thì vẻ kiêu căng ngạo mạn của anh bỗng chốc như quả bóng bị xì hết hơi. Cả người anh cứng lại, lắp ba lắp bắp, đột nhiên níu lấy nhúm tóc rơi.“Tôi tôi tôi, nói cậu tiếp tục đi.”.

Cô gật đầu nhẹ nhàng, tiếp tục đốt những sợi tóc làm thí nghiệm xem protein có mùi gì?

Cố tiểu gia cứng mặt, sờ vào lỗ tai dần nóng của mình, tròng mắt đảo một cái, toét miệng cười: “Haiz, đàn ông Bắc Kinh mà! Có mỗi đầu tóc thôi, ai quan tâm tới chút chuyện nhỏ này chứ.”

3.Thanh mai ghẹo Trúc mã

Tác giả: Thánh Yêu

Độ dài: 40 chương 

Tình trạng: Đã hoàn

Nhân vật chính: Tưởng Hi Duệ và Tưởng Tử Lâm

Thanh mai ghẹo Trúc mã

Thanh mai ghẹo Trúc mã

Review truyện Thanh mai ghẹo Trúc mã

Note: Là phiên ngoại riêng về Tưởng Hi Duệ và Tưởng Tử Lâm - con của nam nữ chính trong truyện Sắc đẹp khó cưỡng.

Giới thiệu ngắn:

Cô là học sinh dốt nổi tiếng của Đông Đại, anh là học sinh giỏi lừng danh của Đông Đại.

Tưởng Tử Lâm nổi tiếng không phải vì thành tích xếp chót của mình mà vì từng đánh một tài nữ tỏ tình với Tưởng Hi Duệ trong đại hội thơ từ tơi bời hoa lá.

Mắt cô trước nay là sáng nhất, ai dám nhắm vào cậu ấy, đều sẽ lần lượt bị cô dồn đến đường cùng!

4. Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Tác giả: 11 Giờ Phải Ngủ

Độ dài: 163 chương 

Nhân vật chính: Tô Thanh Gia và Carlos

Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Review truyện Mỗi lần chạm bóng đều vì em

Hình xăm đầu tiên của Carlos là vào năm cậu được mười bốn tuổi với dòng chữ "Te amo, Tô Thanh Gia" ( Tô Thanh Gia, anh yêu em)

Đến khi cậu được mười tám tuổi thì xuất hiện thêm hình xăm thứ hai "Te casaras conmigo, Tô Thanh Gia (Tô Thanh Gia, gả cho anh nhé)

Và hình xăm thứ ba được xăm vào năm hai mươi hai tuổi của Carlos là Yo nací para quererte, Tô Thanh Gia (Tô Thanh Gia, anh sinh ra để yêu em)

Đối với người hâm mộ mà nói, mới mười sáu tuổi đã được tham gia giải đấu U19 châu Âu, Carlos quả thực chính là món quà Chúa trời ban tặng cho Barca [*]. Đặc biệt động tác ăn mừng của anh lại khiến người hâm mộ vô cùng "nóng mắt"- vì anh luôn làm hình trái tim đặt trước ngực.

[*] Barca: là tên thân mật của F.C Barcelona - câu lạc bộ thể thao giàu thành tích ở Barcelona của Tây Ban Nha.

Đối với Tô Thanh Gia mà nói, gặp Carlos là điều bất ngờ tuyệt vời nhất trên con đường sống lại của mình.

Còn với Carlos mà nói, gặp được Tô Thanh Gia là lúc cuộc đời anh mới thực sự bắt đầu.

Trích dẫn siêu ngọt ngào:

"Lời tỏ tình lãng mạn nhất thế kỷ - Anh yêu em, là đầu thơ tình bắt đầu của tuổi trẻ và trải dài suốt thanh xuân." - Time Magazine

"Carlos mang về giải thưởng Quả bóng vàng, hướng người vợ xinh đẹp của mình bày tỏ tình cảm." - New York Time

"Carlos có một cơ thể hoàn mỹ. Vì vậy trong mắt mọi người phụ nữ, hình xăm trên ngực anh chính là nét bút hỏng, trừ vợ anh." - Tạp chí Playboy

5. Trúc Mã Quấn Thanh Mai

Tác giả: Thương Tố Hoa

Độ dài: 163 chương 

Nhân vật chính: Úc Cẩn và Hứa Vi Mộ

Trúc Mã Quấn Thanh Mai

Trúc Mã Quấn Thanh Mai

Review truyện Trúc Mã Quấn Thanh Mai

Úc Cẩn là thiên kim tiểu thư của Úc gia, là bảo bối trong lòng cha mẹ. Nói gia thế có gia thế, nói ngoại hình có ngoại hình, nói tính tình có tính tình, hẳn có thể nói Úc Cẩn gần như là một đối tượng tốt để hẹn hò thậm chí là kết hôn. Nhưng khó hiểu là 26 năm trên cuộc đời, Úc Cẩn chưa có nổi một mối tình vắt vai. Xung quanh cô có rất nhiều con trai, nhưng chân chính quen thân có lẽ chỉ có mỗi tên thanh mai trúc mã với cô là Hứa Vi Mộ.

Hứa Vi Mộ là bạn từ nhỏ với Úc Cẩn, đẹp trai, nhà giàu và anh đặc biệt rất yêu cô bạn của mình. Nhưng thời trẻ dại, vì một lần Úc Cẩn không rõ là vô tình hay cố ý đã thốt ra câu làm “tổn thương” tâm hồn thiếu niên mới lớn, làm cho cả hai cũng trở thành đôi oan gia khắc khẩu từ đó.

“Tớ nói này Úc Cẩn, dù gì cũng sắp ba mươi rồi, nếu cậu không mau chóng tìm bạn trai thì thế nào cũng sẽ trở thành gái già mất !

-Hứa Vi Mộ! Ăn nói vớ vẩn! Tớ đây mới hai mươi sáu, cách hàng ba vẫn còn rất xa!

-Suốt hai mươi mấy năm không hề có bạn trai thì cậu nghĩ trong bốn năm nữa cậu sẽ tìm được sao?

-Xì, bản tiểu thư có thua kém ai đâu chứ?

-Phải không đây, vậy chúng ta đánh cược đi, nếu trong vòng một năm cậu tìm được đối tượng, xem như tớ thua, lúc đó cậu muốn gì cũng được. Ngược lại nếu cậu thua, bất luận tớ yêu cầu gì thì cậu cũng phải đáp ứng.

-Cược thì cược! Bà đây sợ à!”
..........

Cũng từ vụ đánh cược định mệnh ấy mà con đường oan gia của cả hai đã phải lật sang một trang mới. Đừng nghĩ Hứa Vi Mộ bình thường đấu khẩu, chọc tức Úc Cẩn mà không quan tâm gì, hơi bị lầm rồi đấy. Có thể nói từ nhỏ đến lớn, bất kỳ tên con trai nào vừa có ý nghĩ đến gần Úc Cẩn thôi là đã bị anh dẹp bỏ ngay lập tức, lớn lên những lần xem mắt của Úc Cẩn có lần nào mà không có bàn tay của anh nhúng vào phá hoại. Nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma, vào lần sắp xếp xem mắt cuối cùng lại nhảy ra một mối họa khiến cho Hứa trúc mã phải nhảy dựng lên.

Làm sao có chuyện để công sức và thời gian hơn hai mươi năm đổ sông đổ biển, thế là Hứa Vi Mộ phải thẳng tay, tốc chiến tốc thắng làm rõ tình cảm của cả hai cũng như xác định mối quan hệ của họ.

Khi chính thức trở thành người yêu của nhau, Úc Cẩn đặc biệt dính người, Hứa Vi Mộ thì lại vô cùng hưởng thụ sự đeo bám đó. Nhưng hạnh phúc chưa được bao lâu thì cái bóng ở quá khứ trong lòng Úc Cẩn một lần nữa lại xuất hiện – Lâm Khê, bạn gái cũ của Hứa Vi Mộ, cũng từng là bạn thân của cô.

“Từ nhỏ đến lớn, anh chỉ thích em”

Đó là điều Hứa Vi Mộ đã khẳng định với Úc Cẩn. Vậy qúa khứ của ba người rốt cuộc là như thế nào? Lý do gì làm hai người bọn họ phải bỏ lỡ những 8 năm? Mọi chuyện đều sẽ được tháo gỡ từ từ trong xuyên suốt câu chuyện.

6.  Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Tác giả: Lạc Mặc Thiển Thiển Slivia

Độ dài: 193 chươnng + 1 ngoại truyện

Nhân vật chính: Bách Nghiêu và Hạ Cận

Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Review truyện Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Nam chính Bách Nghiêu thầm thương trộm nhớ nữ chính Hạ Cận đã lâu. Thích lắm yêu lắm mà thể hiện thế nào không biết bị người ta cho vô danh sách đen luôn. Thấy anh là cô chạy trốn và tránh xa nhanh như cơn gió. Boss nhà ta ức lắm, đường đường là thái tử mà bị bơ đẹp thế này ư? Có muốn chạy cũng không thoát đâu.

Thế là lần gặp đầu tiên sau mấy năm xa cách anh cưỡng hôn cô, còn nói "Thế nào? Có thích lễ ra mắt của tôi không?" (*). Nghe nghẹn nghẹn :)

Sau đó, cô đi xem mắt đúng ngay anh chàng năm xưa mình thầm mến. Đang vui mừng chưa kịp thì gặp ôn thần Bách Nghiêu đến "phá đám". Đúng là PHÁ ĐÁM luôn mn ạ.

Ai đời người ta đang xem mắt nói chuyện mà tên này chen vô ngồi chung không nói, còn nhiều chuyện xen ngang cướp lời. Hạ Cận đang giả trang hiền lành cũng bị chọc giận đến bùng cháy. Đuổi không đi, mắng không lại, cô tức muốn xịt khói. Đúng là âm hồn không tan 

7.  Nhà Bên Có Sói

Tác giả: Cố Diệp Mạn

Độ dài: 70 chươnng 

Nhân vật chính: Cố Lãng và Tần Tiểu Mạn

Nhà Bên Có Sói

Nhà Bên Có Sói

Review truyện Nhà Bên Có Sói

Tần Tiểu Mạn, hai tư tuổi bị mẹ cuốn gói ra khỏi nhà, gửi gắm cô đến công ty của “trúc mã” Cố Lãng – hàng xóm thân hữu của nhà cô. Cố Lãng – hắn là ai? Hắn là thiên tài trong số bao nhiêu thiên tài hay là soái ca trong số bao nhiêu soái ca. Tần Tiểu Mạn và Cố Lãng, họ đích thực là đôi thanh mai trúc mã. Hai người chênh nhau năm tuổi, từ nhỏ, lẽo đẽo theo sau Cố Lãng ưu tú xuất sắc là Tần Tiểu Mạn chậm chạp lề mề. Cô vốn nhan sắc tầm thường, cho dù có thể nào, hắn với cô vốn cũng chỉ là anh hàng xóm với em gái nhà bên. Nhưng, cái tên ôn hòa nhưng âm hiểu ấy, chẳng hiểu sao hắn nhất quyết giữ cô bên cạnh, với cô em gái mà hắn còn sinh tâm tà….

Kết cục, không biết với Tần Tiểu Mạn là cô đang gặp phúc hay gặp họa đây?

Tần Tiểu Mạn: “Cố Lãng, em chẳng xinh đẹp, cũng chẳng thông minh, sao anh nhất định phải cưới em? Anh vừa đẹp trai giỏi giang lại lắm tiền, em cảm thấy không thoải mái chút nào”.

Cố Lãng xoa xoa cằm, giọng suy tư: “Tuy rằng em chẳng thể chường mặt ra ngoài phòng khách nhưng còn may vẫn có thể lăn vào bếp, càng quan trọng hơn nữa là, sau này có em bầu bạn cùng anh trên giường. Anh đây rất hài lòng!”.

8. Nơi nào đông ấm, nơi nào hạ mát

Tác giả: Cố Tây Tước

Độ dài: 39 chương + 2 ngoại truyện + Chương cuối

Nhân vật chính: Tịch Hy Thần và Giản An Kiệt

Nơi nào đông ấm, nơi nào hạ mát

Nơi nào đông ấm, nơi nào hạ mát

Review truyện Nơi nào đông ấm, nơi nào hạ mát

Sáu năm trước, chỉ vì một hành động “vô thức” mà Giản An Kiệt đẩy mẹ kế – Thẩm Tinh Du đang mang thai ngã về phía cầu thang, đến khi ý thức hành động nguy hiểm đó cô muốn kéo bà ta lại thì đã không còn kịp. Sau đó, cháu trai Thẩm Tinh Du – Tịch Hy Thần chạy đến:

“Rốt cuộc em đã làm cái gì thế?! Em đã làm gì dì thế hả?” và giáng cho cô một cái tát, tiếp nữa ngày hôm sau cô bị cha cô – ông Giản Chấn Lâm đưa đến Pháp du học.

Một mình cô đến Pháp sống cuộc sống bình lặng, đương nhiên nhiều lúc khiến cô cảm thấy vô vị nhưng đây có lẽ là cuộc sống thích hợp với cô nhất rồi. Nhưng một cuộc điện thoại từ mẹ cô – bà Lâm Ngọc Quyên đã “giúp” cô chấm dứt chuỗi ngày nhàm chán tại Pháp.

Sáu năm quãng thời gian nói dài không dài, ngắn không ngắn, thời gian đó là đủ – đủ làm thay đổi mọi thứ.

Trở về người đầu tiên cô gặp lại là Tịch Hy Thần, nhìn thấy anh khiến cô nhớ mình là ai, lý do tại sao lại phải rời xa nơi này. Vì thế, cô không biết mình nên dùng thái độ gì để đối mặt với anh: là hận hay là thờ ờ như những người dưng không cần quan tâm đến.

Có lẽ bị sự sợ hãi và hận thù trong lòng che mờ mắt nên cô không nhận ra thái độ của anh đối với mình. Tịch Hy Thần chưa bao giờ ép buộc cô điều gì, cũng chưa từng muốn làm cô tổn thương, tất cả sự chân thành quan tâm của anh chỉ đổi được câu

“Anh thật rỗi hơi”.
…..
Anh hỏi:

“Giản An Kiệt, nếu cho nhau một cơ hội, chúng ta sẽ có thể sống hòa hợp.”

Sống hoà hợp ư? Thật nực cười là cô chưa bao giờ có cái suy nghĩ điên rồ đó…cho đến khi rơi vào địa đạo không có lối ra, rơi vào tuyệt vọng, cô tưởng rằng thượng đế luôn đối xử bất công với mình thì anh xuất hiện, nói rằng:

“Anh sẽ đưa em ra.”
“Anh chắc được mấy phần?”
“Anh sẽ đưa em ra.”

Trong bóng tối giọng nói như tiếng vọng của màn đêm bất giác làm cô nhớ đến một người. Cô vẫn thừơng tự hỏi: anh ta là ai, chủ nhân của giọng nói mơ hồ ấy, giọng nói cô chưa từng quên!

Cô chưa từng nhắc về sinh nhật của mình với ai nhưng mỗi năm cô đều nhận được quà sinh nhật, không hề ghi tên người gửi nhưng những thứ ấy đều là thứ lúc đó cô cần nhất. Có lần cô bạn thân nhất – Christine nói: “An, năm đó mình chạy đến bên cậu là vì có một người con trai nhờ mình chăm sóc cậu. Anh ấy nói hãy đưa cậu đi ăn, đưa cậu đi làm quen với từng cái cây, ngọn cỏ nơi này, đưa cậu đi dạo, đừng để cậu lạc đường…”

Dần dần, “con người thần bí” đó cũng lộ diện. Phải rồi! Bạn đoán đúng rồi đấy – là anh! Là Tịch Hy Thần, là người cứu cô cứu cô trong tai nạn giao thông, người luôn nắm tay cô khi cô mê man trong bệnh viện khiến cho cô yên lòng, nhờ có anh đôi chân của cô “mới không tàn phế, tay trái còn có thể vẽ tranh. Tất cả những điều đó, nói thẳng ra, đều do anh giữ lại”.

Thì ra, cuộc sống bình lặng ở Pháp chính là do một tay anh mang đến, là một tay Tịch Hy Thần trao cho cô.

Còn về nam chính của chúng ta thì sao? Phải nói Tịch Hy Thần trong mắt mọi người là “một người sống nguyên tắc, chín chắn hơn so với tuổi lại cực kỳ thông minh”, nhưng khi yêu anh cũng giống như những chàng trai khác thôi “hồn vía lên mây, cơm nước không màng, mặt mày ủ dột”. Cuối cùng anh lại quyết đem trái tim lần đầu thổn thức của mình, giấu kín tận đáy lòng cùng với cái tên Giản An Kiệt. Chỉ vì bên cạnh cô đã có người yêu cô và quan tâm cô hết mực, còn anh chỉ là người dưng, mặc dù trên mặt pháp luật cái mác “anh họ” cũng như xem có chút thân thích.

Nếu ai hỏi anh có từng hối hận vì điều gì không? Thì đó chắc chắn là cái tát năm xưa anh đã để lại trên gò má ấy. Hình ảnh Giản An Kiệt ngồi đấy tay ôm một bên má ánh mắt ngơ ngẩn nhìn anh như không tin chính anh có thể tát cô ám ảnh anh ngần ấy năm. Cũng đúng thôi, chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại có thể làm như thế mà.

Có lẽ vì vậy mà suốt sáu năm, cô ở xứ người anh vẫn chỉ biết âm thầm dõi theo mà chưa một lần can đảm xuất hiện trước mặt cô, nếu không phải một lần cô rơi xuống địa đạo ấy thì anh cũng không đủ dũng khí đánh cược một lần.

“An Kiệt, em đối xử không công bằng với anh, ngay từ đầu em đã cự tuyệt anh, mỗi bước đi anh đều cảm thấy mình giống như một thằng ngốc, biết rõ sẽ không thể lay chuyển được gì…”

Liệu rằng Giản Anh Kiệt có thể tha thứ cho Tịch Hy Thần không, tha thứ để kết thúc mối tình mười hai năm thầm lặng của anh, sáu năm dằn vặt của cô để nhìn về một tương lai đầy hạnh phúc.

Khi An Kiệt năm tuổi, cô mong nắm tay ba mẹ cùng đi ngắm trời xanh mây trắng. Khi An Kiệt mười tuổi, cô mong mang trời xanh mây trắng vẽ lại trên giấy, rồi sau đó, có lẽ là vẽ cả ba mẹ nữa.

Khi An Kiệt mười lăm tuổi, cô mong mang cả Diệp Lận vào bức tranh, bên cạnh cô có anh, vậy đủ rồi. Khi An Kiệt hai mươi tuổi, cô nhận ra, hóa ra trong bức tranh chỉ có một mình cô.

Khi An Kiệt hai mươi lăm tuổi, cô nghĩ, thực ra một mình, cũng không sao… Rồi sau đó, An Kiệt lại nhận ra, hóa ra cho tới nay, anh đều ở trong bức tranh cùng cô…

9. Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Tác giả: Sênh Ly

Độ dài: 25 chươnng + 1 ngoại truyện

Nhân vật chính: Dụ Tịch và Cố Tông Kỳ

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Review truyện Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

“Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc, nhưng những người đó, những việc đó, luôn là những thứ dịu dàng mà vững chắc bên cạnh tôi, chưa bao giờ rời xa tôi. Tôi đã từng hỏi anh, một bông hoa có thể sống được bao lâu, trong năm tháng cô đơn của tôi, trong sâu thẳm trí nhớ trống rỗng kia, tôi nhớ anh đã đưa cho tôi một bức tranh của Van Gogh, bức “Hoa hướng dương”, màu vàng rực rỡ, cành lá dang rộng.”

Rời mắt khỏi con chữ cuối cùng của quyển sách, tôi chợt cảm thấy trái tim vẫn còn rạo rực những xúc cảm bồi hồi, những hạnh phúc xen lẫn xót xa mà Sênh Ly đã mang đến.

Tình yêu thầm lặng trong “Hoa nở giữa tháng năm cô đơn” cũng giống như trái tim của loài hoa hướng dương sâu thẳm. Không chỉ là chàng bác sĩ Cố Tông Kỳ luôn âm thầm lặng lẽ, mà còn là hồi ức một đời của Tần Chi Văn, chút gì đó chờ đợi của Cao Y Thần, và cả sự kiêu ngạo mà chàng thiếu niên Đồng Nhược Thiên không thể từ bỏ. Họ đều hướng về trái tim của Dụ Tịch, một cô gái giữa thanh xuân cô đơn, lạc lõng.

“Tôi không nhớ anh, nhưng anh vẫn yêu tôi, thời gian cứ trôi đi tình yêu không ngừng tăng lên. Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ héo tàn.”

Cố Tông Kỳ và Dụ Tịch. Hai con người đã từng lướt qua cuộc đời nhau, và giờ là định mệnh của nhau. Đó hẳn là một câu chuyện nhẹ nhàng, nhưng lại rực rỡ như chính bức tranh “Hoa hướng dương” của Van Gogh luôn mang trong mình tình yêu và khát khao cháy bỏng.

Dụ Tịch là một cô gái mạnh mẽ, từ nhỏ đã không nhận được tình yêu thương trọn vẹn, tâm hồn mỏng manh luôn khát khao được bảo bọc. Nên cô đã trao trái tim mình cho Đồng Nhược Thiên. Ngay từ giây phút ban đầu, anh đã luôn cao ngạo, hờ hững, anh khiến cô phải thay đổi bản thân để theo kịp con người anh. Thế nhưng, khoảng cách giữa họ lại xa xôi mấy dặm, và rồi không còn nhìn thấy bóng dáng nhau. Trên quãng đường tuổi trẻ, cô lại tiếp tục ẩn mình trong khu kí túc xá buồn tẻ, đơn độc.

Cho đến một ngày, cô gặp được anh – Cố Tông Kỳ. Một chàng trai gần như hoàn hảo. Sự dịu dàng của chàng bác sĩ khoa ngoại thuần khiết khó tả. Anh mang đến cho cô cơn gió mát lành ngập tràn cảm xúc, anh khiến cô nói nhiều hơn, cười nhiều hơn và... rung động trước anh nhiều hơn. Cô yêu anh tự lúc nào không rõ, chỉ biết ngày ngày bên cạnh anh bằng nhiều lý do khác, giữa họ là một sợi chỉ vô hình siết chặt lấy nhau, đôi lúc rối rắm, có khi trượt dài trên ngã đường hạnh phúc.

Nhưng giữa bao con người ấy, vẫn còn một Tần Chi Văn ân cần chu đáo, yêu Dụ Tịch như chính sinh mạng của mình. Ngay từ khi đặt chân vào thế giới này, cậu đã dùng hết cả sức lực để chở che cho Dụ Tịch, xóa bỏ sự đơn độc của cô. Tình yêu ấy là ranh giới của người anh trai với người em gái, của đôi bạn tri kỷ dành cho nhau, và sự đơn phương của thanh mai trúc mã. Có lẽ Tần Chi Văn là chàng thiếu niên để lại trong lòng tôi ấn tượng sâu sắc nhất, đặc biệt nhất. Thế nhưng đời người ngắn ngủi, cậu phải ra đi trong nuối tiếc, đau đớn của Dụ Tịch. Khiến cô phải mất đi trí nhớ, quên cả người chồng sắp cưới mà cô từng yêu thương, Cố Tông Kỳ.

“Sau này tôi mới biết, thông điệp của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng. Giống như trong những năm tháng đó, anh luôn dành sự chăm sóc cho tôi.”

Người ta thường nói, đau đớn nhất chính là yêu xa. Cũng có người nói, bi ai nhất chính là yêu người ngay bên cạnh mà họ lại không hiểu. Phải chăng đó là Cố Tông Kỳ? Anh một lần nữa bước vào cuộc đời Dụ Tịch, chấp nhận theo đuổi cô lại từ đầu. Anh không dám phá bỏ sự tạm bợ cuối cùng của cô. Bởi anh yêu cô, anh sợ mất cô. Chàng bác sĩ có đôi lúc ngốc nghếch ấy, đã từng bước, từng bước nắm tay cô, đưa cô ra khỏi cái thế giới mà cô tự tưởng tượng. Tình yêu của Cố Tông Kỳ quả thực quá lớn lao, khiến cho tất cả phải khát khao và ngưỡng mộ. Sự chịu đựng của anh, sự bao dung của anh...

Đến cuối cùng, Dụ Tịch và Cố Tông Kỳ cũng thuộc về nhau, về duyên phận sắp đặt, về nơi trái tim yêu thương rung cảm. Bởi, họ sinh ra là để dành cho nhau.
“Tôi đã từng gặp rất nhiều người, thủy chung gắn bó với nhau như hình với bóng, cùng nhau đi hết cuộc đời, sau đó tôi đã gặp anh.

Chỉ cần có anh ở đây, chỉ cần có tôi ở đây, chúng tôi sẽ không vội vàng, cũng không chậm rãi mà sẽ cùng nhau đi hết bốn mùa.”

Phải, trong tình yêu, chỉ cần bốn mùa có nhau là cuộc đời sẽ tươi đẹp hạnh phúc.

10. Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Độ dài: 20 chương 

Nhân vật chính: Cố Chỉ An & Kỉ Đình 

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Review truyện Bình Minh và Hoàng Hôn

Truyện nói về 2 Gia đình họ Kỉ và họ Cố, hai gia đình rất thân thiết với nhau. Từ nhỏ, con trai nhà họ Kỉ là Kỉ Đình đã là bạn “thanh mai trúc mã” với hai cô con gái song sinh nhà họ Cố là Cố Chỉ Di và Cố Chỉ An. Chỉ Di và Chỉ An hồi nhỏ giống nhau như hai giọt nước, nhưng tính cách lại khác nhau một trời một vực.

Chỉ Di dịu dàng, nữ tính, có phần trầm mặc, yếu đuối, trong khi Chỉ An lại nghịch ngợm, hiếu động và có phần ương bướng.Chỉ Di từ nhỏ đã thầm yêu Kỉ Đình. Kỉ Đình thì luôn thấy mình phải có trách nhiệm bảo vệ, chăm sóc cho Chỉ Di thánh thiện, nhưng khi trưởng thành, anh lại phát hiện ra người mình yêu chính là Chỉ An.

Đằng sau vẻ ngoài bướng bỉnh, ngang tàng của Chỉ An là một tâm hồn khao khát được yêu thương. Từ nhỏ, Chỉ An đã biết mình không phải là con đẻ của mẹ. Cô chỉ là đứa con rơi của bố với một người em họ của mẹ, nên từ lúc sinh ra cô đã là đứa trẻ không được ai mong đợi.

Vậy nên, cô luôn có cảm giác cô đơn. Lúc Kỉ Đình và Chỉ An hiểu rõ tâm tư nhau, thì một vụ tai nạn xảy ra đã làm cuộc đời họ rẽ ngoặt. Sau một vụ tai nạn, Chỉ An bỏ đi, Kỉ Đình ở bên chăm sóc Chỉ Di nhưng trong tâm hồn vẫn cứ mải miết chờ đợi Chỉ An.

10. Lỡ Yêu Thanh Mai Trúc Mã

Tác giả: Nhược Tình

Độ dài: 10 chươnng 

Nhân vật chính: Thượng Quan Thiên và Hàn Thiếu Đồng

Lỡ Yêu Thanh Mai Trúc Mã

Lỡ Yêu Thanh Mai Trúc Mã

Review truyện Lỡ Yêu Thanh Mai Trúc Mã

Thật là tức chết người!

Đúng vậy, cô và anh là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên.

Nhưng ai quy định cô phải có trách nhiệm làm người yêu của anh, làm quà tặng cho anh?

Đáng ghét hơn chính là, mỗi lần cô trở về đều nhìn thấy anh cười đắc ý!

Cô mặc dù có đầy một bụng oán trách đối với cái kẻ đáng ghét kia.

Nhưng thế nào cũng không nghĩ đến, tên này và cô là thanh mai trúc mã từ nhỏ đến lớn. 

Sẽ có một ngày không chào mà đi như vậy. . . . . .

Thời gian bảy năm vội vã trôi qua, cô đã trưởng thành.

Hơn nữa bên cạnh cũng có vị hôn phu.

Không nghĩ đến đêm trước khi kết hôn, vị hôn phu đột nhiên tuyên bố giải trừ hôn ước. . . . . .

Trung thực mà nói, đụng phải cái chuyện đểu giả đó, cô cũng không có cái gì là khổ sở như người khác. 

Tương đối quỷ dị chính là, cô đột nhiên rất nhớ thanh mai trúc mã!

Có lẽ là bị vùi dập nên ý chí của cô tương đối kiên cường.

Anh còn thật xuất hiện ở trước mặt cô như vậy. . . . . .

11. Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Tác giả: Ức Cẩm

Độ dài: 57 chươnng +  ngoại truyện

Nhân vật chính: Diệp Sơ và Vệ Bắc

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Review truyện Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Câu truyện xoay quanh cuộc sống thường ngày, từ khi còn nhỏ đến lúc trưởng thành, từ khi là oan gia đến lúc yêu nhau của hai bạn trẻ Diệp Sơ và Vệ Bắc.

Nói chung là thể loại thanh mai trúc mã điển hình, không có gì đặc biệt.

Nhân vật

Nữ chính – Diệp Sơ. Một cô bé mũm mĩm, xinh xắn đáng yêu, tính tình ôn hòa, đôi lúc hơi thờ ơ. Học rất giỏi, lại có thiên phú nấu ăn, nhưng không hiểu sao trí nhớ lại rất tồi, không thể nhớ được tên người khác. Bất cứ người nào cô không nhớ đều được goi là “A Bảo”.

Đáng thương thay là số “A Bảo” trong truyện lại rất nhiều.

Tuy rằng tính cách của Diệp Sơ cũng có thể coi là hiền lành tốt bụng, có phần giống với Cố Thanh Khê (nhân vật chính trong Ngập tràn tình yêu), nhưng lại nhạt nhòa hơn. Không biết có phải do khẩu vị của mình hơi nặng rồi hay không, mà khi đọc về Diệp Sơ lại cảm thấy cô bé quá hời hợt với những người xung quanh mình. Có lẽ ngoại trừ con chó A Bảo thân thiết bên cạnh ra thì Diệp Sơ chẳng để ý đến bất cứ ai bên cạnh, dù là người đó từng một thời bảo vệ chăm sóc mình. Nam chính là một ngoại lệ khác, nhưng cậu bé đó đã phải dùng không biết bao nhiêu cách mới ghi được dấu ấn trong lòng cô bé này.

Dù sao thì mình cũng không cảm được nữ chính này.

Nam chính – Vệ Bắc. Từ nhỏ đã là “đại ca xóm núi”, thích gây gổ đánh nhau, dù bị ăn đòn bao nhiêu lần cũng không chừa. Thích trêu chọc nữ chính. Thù dai, tính tình lại trẻ con, nóng nảy. Ưu điểm duy nhất là dây thần kinh vận động rất tốt.

Ầy, nam chính cũng không phải gu của mình luôn. Cảm thấy cậu ấy quá trẻ con, dù là cấp 1, cấp 2 hay cấp 3 thì tính cách cũng chẳng khá hơn, đầu óc cũng không phát triển, chỉ có tình cảm cho nữ chính là rõ ràng. Giai đoạn mà cậu ấy cố gắng cưa đổ nữ chính khiến người đọc dở khóc dở cười, cũng không biết nên ủng hộ hay nên giận nữa. Đáng tiếc là thái độ của nữ chính vẫn như trước.

Số phận của cậu bé thật là đáng thương mà.

12. Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề

Độ dài: 48 chươnng + 1 ngoại truyện

Nhân vật chính: Đinh Nhất Nhất và Cẩn Ngôn

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Review truyện Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Vâng, cái tựa đã nói lên tất cả!

Câu chuyện về những cô bé cậu bé từng ngày trưởng thành với mối tình đầu ngây ngô, chút thương thầm trộm nhớ, chút ngốc nghếch dại khờ. Họ đã có tuổi thơ bên nhau như vậy. Tình bạn tựa một ngọt đèn và tình yêu giống như chiếc bóng, những cãi vã giận hờn không thể chia cắt một đôi bạn oan gia, những thói hư tật xấu lại trở thành một điểm đặc trưng mà họ có thể cảm thông và bù đắp cho nhau.

Một câu truyện 46 chương nhẹ nhàng, vui vẻ, luôn có tiếng cười và những lời hứa hẹn về tương lai. Ai cũng có một vùng trời tuổi thơ, còn gì may mắn hơn nếu bên cạnh ta luôn luôn có những người bạn để sẻ chia và một chàng “trúc mã” đã thầm mến bạn từ khi 7 tuổi.

Nữ chính trong chuyện là cô gái không dịu dàng, không nết na, không thục nữ… cô hoang dại và tự do, nhiệt thành và vui vẻ. Ai cũng sẽ thấy ghen tị vì Đinh Nhất Nhất có những người bạn luôn chở che và yêu quý cô, có cả một Thượng Quan Cẩn Ngôn hoàn mỹ nhưng người hiệp sĩ đứng cùng công chúa.

À, thì ra họ yêu nhau như vậy! Một cái kết hứa hẹn và bình dị, một cặp đôi chả xứng chút nào nhưng nhất định hạnh phúc, đó là những gì câu chuyện này đem lại.

Nhìn chung thì truyện hài và tưng tưng, dễ thương, thêm chút lãng mạn theo cách riêng.

13. Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Độ dài: 38 chươnng 

Nhân vật chính: Tử Chấn và Thuấn Nhân

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Review truyện Nếu Được Yêu Như Thế

Khi đọc Nếu được yêu như thế cũng vậy, từ tên tác phẩm cho đến lời giới thiệu, tôi biết đón chờ tôi sẽ là một câu chuyện có nhiều bi kịch và nước mắt. Nhưng điều tôi ngạc nhiên và thắt nghẹn khi bi kịch đến với Thời Tử Chấn hết lần này đến lần khác, đẩy anh rơi từ cái hố này đến cái hố khác không ai khác hơn chính là người cha ruột đầy tham lam và ích kỷ của anh, Thời Hân.

Để tự do sống với người vợ mới ở Mỹ, ông Thời đã gửi Tử Chấn về một tỉnh nhỏ nhờ một người bạn nuôi dưỡng khi anh chỉ mới là một cậu bé 13 tuổi vừa qua cái tang của người mẹ ruột là diễn viên múa ba lê tài năng. Chính tại miền quê hẻo lánh này, cậu thiếu niên 13 tuổi đó đã gặp được Nhan Thuấn Nhân, người con gái đã làm thay đổi cả cuộc đời anh.

Nhan Thuấn Nhân là một cô gái rất cuốn hút và thiện lương. Từ khi còn là những cô cậu học trò, họ đã có cảm tình với nhau, thích nhau nhưng bỏ lỡ nhau để cuộc đời mỗi người đi về một hướng khác nhau.

Nhan Thuấn Nhân rời quê nhà lên tỉnh học, ngày cô đi, cô không gặp được Tử Chấn để nói lời chia tay, chỉ để lại lời nhắn và số điện cho Trăn Trăn, người bạn thân của cô và cũng là con của người bạn mà cha Tử Chấn gửi anh lại Trung Quốc để ăn học.

Bẳng gần ba, bốn năm không gặp nhau đến khi họ gặp lại thì Trăn Trăn đã trở thành bạn gái đang sống cùng nhà với Tử Chấn và Thuấn Nhân trở thành bạn gái bất đắc dĩ của Lý Triệt. Phải nói sơ qua về Lý Triệt, anh là người thông minh, biết nắm bắt thời thế nhưng rất tính toán. Lý Triệt thích Thuấn Nhân từ ngày còn đi học trung học đến khi gặp nhau ở cùng trường đại học thì anh theo đuổi Thuấn Nhân với mục đích muốn ở lại thành phố nhưng khi anh gặp Y Na, người Bắc Kinh. Sự phồn vinh của Bắc Kinh bỗng trở thành giấc mơ của Lý Triệt và anh quyết định chia tay với Thuấn Nhân.

Chia tay Lý Triệt, dù anh ta đã cướp đi thứ quí nhât của thời con gái nhưng Thuấn Nhân không đau lòng bằng việc Tử Chấn đã sống chung và công nhận Trăn Trăn là bạn gái mình. Đã không yêu được người mình yêu là Tử Chấn, Thuấn Nhân không còn trông đợi nhiều vào cuộc hôn nhân của mình nữa. Cô đồng ý cưới Triệu Chấn Đào, một doanh nhân đã một lần ly hôn, đang nuôi một đứa con trai. Cuộc sống của họ, tất nhiên không hạnh phúc nhưng cũng có chung một bé gái. Chính vì không có con trai nên mẹ chồng và Triệu Chấn Đào đều không có hứng thú đến chăm sóc khi cô sinh đẻ. Bên cạnh cô lúc đó chỉ có một mình Tử Chấn và anh đã đặt tên cho con gái của cô và Triệu Chấn Đào. Rất không may, như giọt nước tràn ly do khổ luyện của việc tập múa, cõng Thuấn Nhân từ dưới lầu lên nhà sau khi cô sinh xong, chỉ một cú đấm của Triệu Chấn Đào đã làm Tử Chấn bị chấn thương cột sống và bỏ nghề ba lê mà mình đang theo đuổi.

Trải qua nhiều khó khăn và ly biệt, Thuấn Nhân và Tử Chấn cũng cưới nhau nhưng lúc này mâu thuẩn giữa anh và cha Thời Hân mới được nhắc đến nhiều hơn vì ông Thời đã lớn tuổi không thể có con được nữa và Tử Chấn là con trai duy nhất kế nghiệp ông.

Tử Chấn là một người rất mâu thuẩn, anh vừa yêu vừa hận cha mình. Thời Hân biết rõ điểm yếu này nên muốn biến anh thành quân cờ trong tay mình, lừa gạt để anh đem lại lợi nhuận cho mình từ khả năng thiên phú biết xem đồ cổ của anh.

Đọc truyện, tôi thật bực mình vì một người cha ngòai sức tưởng tưởng như vậy. Một người biết con mình yêu ai nhưng vẫn tìm cách đẩy những người con gái khác đến với anh với mục đích ông không thích anh chỉ có một người đàn bà duy nhất. Anh phải giống ông, biết mùi vị của nhiều người đàn bà???

Có người cha nào biết con mình không yêu Trăn Trăn, biết Trăn Trăn là một cô gái có quan hệ bừa bãi mà vẫn muốn gài bẫy Trăn Trăn cho con trai mình?

Có người cha nào bệnh hoạn đến mức con trai mình bệnh gần chết mà vẫn tạo cơ hội cho con gái riêng của vợ mình, người luôn mê đắm con trai mình, cơ hội tiếp xúc, làm tình và quay phim??? Cô gái luôn được Tử Chấn xem là em gái này cũng thật trơ trẽn. Cô cứ chạy đến trước mặt Thuấn Nhân nói rằng “Anh ấy là của tôi. Cái gì chị có, tôi cũng có. Vì sao anh ấy yêu chị?”

Trong truyện nhắc đến Tử Chấn bệnh rất nặng. Anh ho ra máu, xuất huyết dạ dày nguyên nhân là do thiếu dinh dưỡng từ nhỏ thậm chí cần phải lọc máu rất tốn kém. Cuối cùng là anh bệnh gì mà khi ngất đi, miệng trào máu nhưng vào bệnh viện vừa tỉnh lại liền đòi xuất viện, khi mệt chỉ lấy thuốc ra uống? Bệnh đến nỗi bác sĩ tiêm thuốc trợ tim, cho người nhà gặp lần cuối nhưng kỳ tích xảy ra, anh vẫn sống, vẫn nắm chặt tay Thuấn Nhân…

Cuối cùng, người cha cũng đồng ý thả anh đi nhưng không biết ông có từ bỏ những suy nghĩ điên rồ của mình hay không nhưng cặp đôi Tử Chấn – Thuấn Nhân thì mỗi giây phút được ở bên nhau là một ngày hạnh phúc.

Tôi kể chuyện, bạn nghe có mệt không? Tôi đọc cũng thấy rất mệt mỏi. Đó là tôi chưa nhắc tới hai nhân vật Trăn Trăn và Lý Triệt và hàng loạt âm mưu hãm hại Tử Chấn và Thuấn Nhân mà Thời Hân và chồng cũ của Thuấn Nhân – Triệu Chấn Đào liên kết với nhau đấy nhé!

Điều tôi thích ở tác phẩm này là giọng văn dịch rất mượt mà, sâu lắng. Các tình tiết tuy rất nhiều nhưng khá nhanh và trình bày khéo léo, dễ hiểu. Tâm lý nhân vật được khai thác khá tinh tinh tế, đôi chỗ cường điệu đến không thật…

Nên đọc xong tôi cứ tự hỏi, sao mà chuyện lên giường, làm tình, sống chung… dễ dàng và bừa bãi đến thế? Hay thế hệ trẻ Trung Quốc, họ sống như vậy? Hoặc là tôi phải thừa nhận mình không còn trẻ nữa…

14. Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang 

Tác giả: Ức Cẩm

Độ dài: 76 chương

Nhân vật chính: Lăng Siêu và Tiêu Thố

 Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang

Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang

Review truyện Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang 

Nếu đã chán những bộ ngôn tình ngược đẫm nước mắt hay ngôn tình buồn SE, hãy thử đọc cuốn sách có đề tài thú vị - Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang. Đây là bộ ngôn tình oan gia thanh mai trúc mã hot nhất, siêu cấp hài hước, đảm bảo làm bạn phải cười chảy nước mắt.

Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang của tác giả Ức Cẩm mở đầu hấp dẫn với câu chuyện đặt tên của Tiêu Thỏ. Mẹ cô vì hâm mộ thỏ ngọc của Hằng Nga trong truyện Tây Du Kí mà đặt luôn tên Tiêu Thỏ cho cô, hi vọng rằng sau này cô sẽ nhỏ nhắn, trắng trẻo, đáng yêu như thỏ ngọc và kiếm cho mẹ một chàng rể ngoan hiền như Đường Tăng. Người mẹ này của Tiêu Thỏ còn là nguyên nhân cho biết bao câu chuyện hài hước đằng sau nữa.

Sau khi Tiêu Thỏ ra đời một tháng, hàng xóm Lăng gia cũng đẻ được một cậu bé bụ bẫm, kháu khỉnh, mỗi tội sinh ra không khóc không cười. Cha Lăng lo sợ con trai mình vừa câm vừa điếc nên nhờ hàng xóm đến xem thử. Mẹ Tiêu bế Tiêu Thỏ đang khóc nhè chạy sang làm cậu bé nhà họ Lăng cũng khóc oà lên theo. Lăng gia quá đỗi vui mừng nên nhận Tiêu Thỏ làm con nuôi. Sau này, cũng dần chấp nhận Tiêu Thỏ làm con dâu luôn. Cậu bé nhà họ Lăng đặt tên là Lăng Siêu. Ngôn tình oan gia thanh mai trúc mã Trung Quốc là sao? Là hai người sẽ bên nhau từ nhỏ và có mối liên kết ngầm cực kì bền chặt như Lăng Siêu và Tiêu Thỏ này đây.

Hai đứa bé uống cùng bầu sữa mẹ, cơm cũng ăn chung nên rất quấn nhau. Tiêu Thỏ vô cùng thích thú với “em trai nuôi” của mình còn Lăng Siêu rất không hài lòng với cái tên này. Hai người mỗi người một tính cách khác nhau nhưng khi xếp ở cùng lại đặc biệt hoà hợp. Tiêu Thỏ hồn nhiên, chân thành giống mẹ Tiêu lại có phần ngốc nghếch vì sinh thiếu tháng. Lăng Siêu lạnh lùng, ít nói chả giống ai trong nhà, lại thông minh kì xuất khác người.

 Lăng Siêu ngay từ bé đã rất ra dáng đàn anh, dù luôn bị Tiêu Thỏ coi là “em trai nuôi”. Cậu giúp Tiêu Thỏ học bài, đưa đón Tiêu Thỏ, thậm chí vì cô mà bị gãy chân. Dần dần, cậu bé cũng thích Tiêu Thỏ lúc nào không hay. Những màn ghen siêu trẻ con của cậu bé khiến độc giả phải phì cười về độ đáng yêu. Ghen vì Tiêu Thỏ nói chuyện với người khác nên phải lườm người đó cháy mặt, xong còn giận Tiêu Thỏ mà chả nói chuyện gì. Nhưng lúc cô bé cần, Lăng Siêu vẫn luôn ở bên, đóng vai một người anh che chở cho Tiêu Thỏ. Ấy thế mà Tiêu Thỏ ngốc nghếch, đầu óc chậm hiểu lại không nắm hết tình ý của Lăng Siêu. Khi cậu bé tỏ tình với mình còn vật ngã cậu bé xuống hồ.

Thế rồi, hai đứa trẻ cũng trưởng thành, cũng nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương. Dẫu cho hai người lựa chọn hai trường đại học khác nhau, không còn chung đường đến trường nhưng họ dành cho nhau tình cảm nghiêm túc và sự nhung nhớ da diết. Nụ hôn đầu tiên là khi Lăng Siêu ngồi tàu gần hai tiếng để quay về thành phố gặp Tiêu Thỏ vô cùng trong trẻo, ngây dại nhưng cũng cực kỳ chín chắn. Tình cảm hai người dành cho nhau không phải là tình cảm trai gái đơn thuần mà là kết tinh của sự bền chặt gắn liền trong 20 năm. Họ vốn sinh ra là mảnh ghép của cuộc đời nhau và luôn đồng hành cùng nhau từ những bước chân đầu tiên.

 Ngoài cặp đôi nhân vật chính, truyện có tuyến nhân vật phụ đặc biệt mua vui. Ví dụ như bố mẹ của cặp đôi chính. Hai nhà rất ưng nhau nên ngay từ nhỏ đã tìm cách vun đắp tình cảm cho hai đứa bé. Mẹ Tiêu Thỏ thậm chí đã ngầm “bán con” cho nhà họ Lăng khi cơm, sữa, học hành cái gì của Tiêu Thỏ cũng đều giao cho nhà bên đấy chăm lo hết. Bố của Lăng Siêu thì luôn ẩn ý gọi Tiêu Thỏ là “cô dâu nhỏ”. Khi Tiêu Thỏ và Lăng Siêu yêu nhau, gia đình hai bên có lẽ còn hạnh phúc hơn cả cặp đôi nhân vật chính. Bao nhiêu năm tác thành cuối cùng cũng thành công, cuối cùng cũng đường đường chính chính nhận con dâu con rể rồi.

Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang tuy đi hết cả quá trình trưởng thành về vật lý và tình cảm giữa Tiêu Thỏ và Lăng Siêu nhưng không có những màn kịch tính hay khó khăn trắc trở nào. Có khó khăn cũng chỉ như những xích mích của các cặp đôi ngoài đời. Nhưng truyện thu hút độc giả ở lối hành văn cuốn hút, hài hước, có phần tưng tửng của Ức Cẩm. Tuyến nhân vật cũng được xây dựng với những tính cách riêng biệt. Bởi vậy, khi nhắc đến ngôn tình oan gia thanh mai trúc mã siêu sủng, không ai lại không nhớ đến câu chuyện có cái tên ngộ nghĩnh – Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang.

15. Cùng nhau viết nên câu chuyện của chúng ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Độ dài: 25 chương

Nhân vật chính: Như Sênh và Khinh Vãn

Cùng nhau viết nên câu chuyện của chúng ta

Cùng nhau viết nên câu chuyện của chúng ta

Review truyện Cùng nhau viết nên câu chuyện của chúng ta

Phải nói nếu có câu chuyện nào mà tình yêu được xây dựng lên một cách vẹn nguyên, nâng niu từng dòng tâm trạng, thì đó là "Cùng nhau viết nên câu chuyện của chúng ta".

Một tình yêu ngay từ đầu vốn không thể có vì Như Sênh quyết không cho Khinh Vãn bước chân vào trái tim mình, thế nhưng khi chấp nhận thì đẹp hơn bao giờ hết; anh ân cần, lạnh lùng nhưng vẫn quan tâm cô theo cách riêng của mình, mỗi lần cô hậu đậu lỡ làm hỏng gì đó thì anh nghiêm khắc khiển trách nhưng sau đó luôn giúp cô gỡ rối vấn đề. Có thể đi bên cô anh không thể hiện tình cảm nhiều như bao chàng trai khác nhưng tình yêu mà anh dành cho cô chỉ có thể nhiều hơn chứ không kém.

Còn cô, đi với anh như một trời một vực, anh điềm tĩnh, cô lại huyên thuyên hết chuyện trên trời dưới đất, rồi lại chăm sóc anh từng chút từng chút một, đến cả thói quen ăn uống của anh ra sao, cô đều biết cả. Thậm chí dù lúc trước anh vẫn chưa chấp nhận cô bước vào cuộc đời mình, thì cô vẫn ân cần chăm sóc anh và mẹ anh những lúc bệnh, thầm lặng mà chan chứa tình cảm. Để rồi khi anh bước đi, mọi thứ tưởng chừng như đổ vỡ. Tình yêu của hai người càng đẹp hơn trước khi Như Sênh trở về để rồi hai người lại đến với nhau, Mộc Tử Miêu Miêu đã viết lên một cái kết thật đẹp cho đôi trai tài gái sắc này và mình hoàn toàn hài lòng vì tình cảm và thời gian mà hai người dành cho nhau bấy nhiêu cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng.

"Kỳ nghỉ hè ở tuổi lên năm, Khinh Vãn đã gặp Phạm Như Sênh – con nuôi của một người nhặt rác. Cậu luôn bị bọn trẻ cùng lứa cô lập và khinh thường, chỉ có Khinh Vãn là không thể dời mắt khỏi cậu. Liệu có phải vì sự kiên cường của chàng trai nhỏ hay là sự dịu dàng ấm áp mà cậu dành cho em? Không rõ là lý do nào, chỉ biết từ lúc ấy, cô đã bị cuốn hút và bắt đầu theo đuổi, dù cho cậu chưa từng nói với cô một lời nào. Kỳ nghỉ hè kết thúc, Khinh Vãn trở về thành phố, khi ra đi Phạm Như Sênh vẫn không biết tên cô.

Thời gian qua đi, Khinh Vãn vào đại học. Lúc này, Phạm Như Sênh đã trở thành chàng sinh viên ưu tú nhất của Đại học Y trong vùng.

Tình cờ gặp lại, Khinh Vãn vẫn là Khinh Vãn thưở trước, kiên trì theo đuổi. Còn Phạm Như Sênh vẫn giống năm xưa, lạnh lùng vô cảm, coi cô là không khí.

Để tiếp cận anh, cô làm mọi thứ kể cả chạy bàn – việc mà trước nay cô chưa từng nghĩ đến.
Tấm chân tình của Khinh Vãn cuối cùng cũng làm tan băng trong trái tim của Như Sênh. Năm học thứ 2, cô đi đăng ký kết hôn cùng anh.

Nhưng hạnh phúc nhanh đến, nhanh đi, vì muốn cứu người mẹ nuôi đau yếu mà Như Sênh nhận sự giúp đỡ của Viện trưởng bệnh viện và sang Mỹ du học.

Ra đi không một lời từ biệt, anh chỉ để lại cho cô tờ giấy ly hôn và lời nhắn “đừng đợi anh”.

Tình yêu mất, đứa con vừa mới thành hình cũng bỏ Khinh Vãn mà đi. Quãng đời của cô sau đó chìm trong tuyệt vọng. Đến khi cô quyết định đến với Thanh Bồng – một chàng trai xuất thân danh giá, tuấn tú, đem lòng yêu cô từ lâu – một cơ hội, thì anh lại quay về…"